20 November 2014

Mừng ngày nhà giáo Việt Nam

Lâu quá rồi, mình không lang thang vào đây... Hôm nay ngày 20-11, nhớ đến cô Tuyền, chạy vào đây. Dù biết rằng chắc cô không vào xem nữa. Mình là đứa học trò tồi quá, cứ hứa hẹn mãi, không có dịp nào sắp xếp về thăm cô được, chỉ cầu chúc cô luôn nhiều sức khỏe và may mắn trong cuộc sống. Cảm ơn cô vì những nỗ lực không mệt mỏi cho những lứa học sinh đi qua cánh cổng trường.

16 June 2012

Xin giới thiệu cùng quý vị và các bạn công chúa bé nhỏ nhà HeoHeo ^-^





Em bé tên là: NGUYỄN PHƯƠNG NGUYỆT CÁT



Biệt danh ở nhà là: Pé Bắp


Mặc dù chưa biết lật nhưng pé có thể nằm sấp :))

03 April 2012

Tin nhận lâu, giờ mới thông báo!

XIN ĐƯỢC PHÉP THÔNG BÁO CÙNG VỚI CÔ VÀ CÁC BẠN MỘT TIN MỚI NHẬN :)
GIA ĐÌNH THÀNH-PHƯƠNG ĐÃ CHÀO ĐÓN EM BÉ GÁI, SINH NGÀY 18-03-2012. EM BÉ NẶNG 3,6KG.
DO BẬN BỊU CHĂM BÉ NÊN KHÔNG THÔNG BÁO KỊP THỜI ĐƯỢC. KHI NÀO SẼ POST ẢNH EM BÉ LÊN ĐỂ MỌI NGƯỜI CÙNG NGHÍA :)

ttan-03.04.2012

10 March 2012

Cái khoảnh khắc thời gian sao mà nghiệt ngã ... con người ta sống để ước mơ về tương lai ... vậy mà lúc nào cũng ngoảnh lại nhìn quá khứ rồi nuối tiếc ... Bạn trẻ bảo nhau "Mai mốt tớ sẽ ...về già tớ sẽ ... " ; rồi khi tóc điểm bạc gặp nhau lại bảo " nhớ hồi đó ... phải chi ..."
Cái khoảnh khắc thời gian nghiệt ngã thật-thật nghiệt ngã ... con người ta sống cứ mãi chùng chình ... để những điều đã nghĩ và muốn làm không còn thực hiện được nữa ...!

17 November 2011

Suy ngẫm về 20-11!

Thế là sắp đến ngày 20-11 rồi, ngày mà mỗi người trò, mỗi người từng được dạy dỗ có dịp để bày tỏ tình cảm của mình đối với thầy, cô, người đã xây đắp cho ta những ước mơ, gieo cho ta niềm tin vào cuộc sống.
Năm nào cũng vậy cứ đến ngày này là tôi lại có một cảm giác rất đặc biệt, một cảm giác mà không biết diễn đạt thế nào nữa. Trong số rất nhiều học trò của cô thì tôi là một người nói gót theo bước chân của cô để tiếp tục sự nghiệp "đưa đò". Mặc dù trước đó chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ là người đứng trên bục giảng, hay nói đúng hơn là không thích. Nhưng có lẽ đó cũng là cái duyên và cũng là cái số. Ngày đầu tiên lên lớp, và cho đến lúc này, những lời nói đầu tiên đối với trò đó là lời khuyên về đạo đức (cũng không biết các trò hiểu được bao nhiêu - mặc dù là giảng dạy đại học): kiến thức là bao la vô tận, thầy cũng chỉ là người giúp chúng ta được phần nào, thầy ngoài giảng dạy kiến thức còn có trách dạy cho trò học cách làm người, nhất là đối với sinh viên - giảng đường đại học là nơi hình thành nên chính kiến, quan điểm, cách sống của mỗi người.

Chắc cũng vì thế mà tôi hiểu được cảm giác của cả người thầy, cô, lẫn của học trò vào ngày 20-11. Nhưng cũng chính vì hiểu được như thế mà chợt thấy vừa vui, vừa buồn. Vui vì cảm thấy được xã hội vinh danh, nhớ đến nhưng buồn vì thấy rằng cuộc sống vật chất bây giờ khiến tình cảm thầy-trò bây giờ không còn như ngày xưa nữa. Và khi mà giá trị vật chất được đặt lên trên hết thì cái tình cảm trong sáng ở một góc độ nào đó sẽ vẫn bị "vấy đục". Vẫn biết rằng mọi sự so sánh là khập khiễng nhưng sao vẫn cứ thấy buồn. Có thể bây giờ xã hội buộc con người phải làm thế và thật khó khi một mình ta đi ngược lại với xu hướng chung của xã hội. Nói như vậy không phải để phủ nhận rằng đâu đó vẫn còn rất nhiều tình cảm thầy - trò đáng trân trọng. Thứ tình cảm mà không thể có bất kì giá trị vật chất gì có thể mua bán được.

Một chút buồn, một chút vui để nhớ đến ngày 20-11, và xin gửi lời chúc đến tất cả các thầy cô nói chung và cô nói riêng có một ngày 20-11 tràn đầy niềm vui, hạnh phúc và sức khoẻ để tiếp tục thực hiện vai trò quan trọng trong sự nghiệp giáo dục con người.

ttan
TP. HCM 17-11-2011

26 October 2011

Lộn xộn!

Lâu lắm rồi mới vào lại blog của lớp hình, thấy rêu phong, màng nhện bám chi chít luôn...
Kể từ ngày có vợ đúng là bận rộn hơn thật. Công việc, gia đình... tất cả phải giải quyết trong 24h. Giá mà...

Lại ước ao! Ước ao ngày dài hơn để có thời gian dành cho những việc khác. Ngày dài hơn để làm những việc chưa kịp làm, ngày dài hơn để suy nghĩ mình đã làm được những gì. Cuộc sống mà...Thôi thì cứ mơ ước đi! Ước mơ sẽ giúp mình có thêm niềm tin để bấu víu, ước mơ để lại được sống trong kỉ niệm của những ngày xưa, ước mơ để hướng tới tương lai phía trước. Ước mơ để rồi thay đổi...tất cả.

Tháng 11 - tháng của những ước mơ.
Tháng 11 - tháng của những kí ức, niềm tin.
Tháng 11 - tháng của một thời để nhớ.
Tháng 11 - tháng của những gì thuộc về nhau!


25 October 2011

Thời gian cứ thế mà trôi...nhịp sống hối hả...mọi người cứ thế ...cứ thế mà tất bật với cuộc sống ...Có lúc sống nhanh ...có lúc sống chậm ... Nhanh vì sợ không còn kịp ... Chậm lại vì tiếc nuối cái đã qua ...chậm lại để mà có những khoảng khắc mà không dễ mấy ai có được ...

16 May 2011

"Ra mắt" :)

Tớ cũng "đu" theo đôi HeoHeo, "ra mắt", để mọi người ra đường ko oánh nhầm chồng tớ :))

31 March 2011


Ngày 08 - 04 - 2011 lớp phó học tập Bùi Xuân Diễm Châu "xuất giá vu quy".